×

Anh lái xe chở gỗ đêm gặp được phú bà

Tôi là một gã trai tỉnh lẻ, cao lớn, da đen rám nắng vì nắng gió quê nhà. Cuộc sống của tôi gắn liền với những chuyến xe đêm, băng qua cánh rừng tối tăm để chở gỗ về xuôi. Đường rừng gập ghềnh, gió lạnh thổi qua, nhưng tôi quen rồi. Đêm nào cũng vậy, chỉ có tiếng xe máy gầm gừ và ánh đèn pha yếu ớt cắt qua màn đêm.

Cho đến một đêm nọ, trời mưa lất phất, tôi đang chạy xe thì thấy một bóng người đứng chênh vênh giữa lối mòn. Tôi chậm lại, nhìn kỹ thì ra là một người phụ nữ chừng 50 tuổi, quần áo ướt nhẹp dính chặt vào người, tóc bết lại vì mưa. Bà ta run rẩy, giơ tay ra hiệu xin đi nhờ. Nhìn cảnh đó, tôi không đành lòng bỏ mặc, dù trong lòng thoáng chút nghi ngại – giữa rừng khuya thế này, sao lại có người xuất hiện?

“Cháu cho cô đi nhờ ra đầu đường được không? Cô lạc đường, lạnh lắm rồi,” bà ta nói, giọng yếu ớt nhưng vẫn có gì đó điềm tĩnh lạ lùng. Tôi gật đầu, bảo bà ngồi sau xe, rồi cẩn thận lái tiếp. Suốt quãng đường, bà không nói gì nhiều, chỉ im lặng ôm lấy lưng tôi để giữ ấm. Mưa tạnh dần, ánh trăng nhè nhẹ soi lên con đường đất đỏ.

Đến đầu đường, nơi ánh đèn điện từ xa hắt lại, tôi dừng xe. Bà bước xuống, chỉnh lại áo quần, rồi quay sang nhìn tôi. Lúc này tôi mới để ý, dù tuổi không còn trẻ, bà vẫn có nét sang trọng khó tả, đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu người đối diện. “Cảm ơn cậu,” bà nói, giọng trầm hẳn xuống. “Cậu là người tốt. Tôi muốn trả ơn.”

Tôi xua tay, cười gượng: “Dạ, không cần đâu cô, cháu giúp thôi mà.” Nhưng bà ta không để tôi từ chối. Bà bước tới gần, ánh mắt lướt qua tôi từ đầu đến chân, rồi bất ngờ nói: “Cậu còn trẻ, khỏe mạnh, lại thật thà. Làm người của tôi đi. Tôi có tiền, có nhà, cậu muốn gì tôi cũng cho.”

Tôi đứng sững, mặt nóng ran, không tin vào tai mình. Hóa ra bà không phải người thường, mà là một phú bà giàu có ở vùng này, nổi tiếng với gia tài đồ sộ và những câu chuyện bí ẩn. Lời đề nghị của bà khiến tôi đỏ mặt, tim đập thình thịch, vừa ngượng vừa hoang mang. Tôi lùi lại một bước, lắp bắp: “Dạ… cháu… cháu không dám đâu cô. Cháu chỉ là thằng chở gỗ thôi.”

Bà cười nhẹ, nụ cười đầy ẩn ý, rồi rút từ túi ra một tấm danh thiếp đưa cho tôi. “Cứ suy nghĩ đi. Khi nào đổi ý, tìm tôi.” Nói xong, bà quay lưng bước đi, dáng vẻ ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi cầm tấm danh thiếp, nhìn theo bóng bà khuất dần, lòng rối như tơ vò. Đêm đó, tôi về nhà mà đầu óc vẫn quay cuồng, không biết mình vừa trải qua một giấc mơ hay một cơ hội đổi đời đầy cám dỗ.

Related Posts

Bây giờ em trai Quý Bình mới kể: D:i ản:h của anh được chị dâu lựa chọn, cười tươi nhưng ẩn chứa một câu chuyện buồn mà ít ai biết

Ngọc Tiền, vợ Quý Bình, cho biết di ảnh của chồng được chụp từ album cưới vì chị thấy anh khi đó đẹp và hạnh phúc nhất….

Giá vàng nhẫn lần đầu chạm ngưỡng mức kỷ lục

Giá vàng nhẫn trong nước hôm nay 28/3 lại tăng mạnh, xô đổ mọi kỷ lục, lần đầu chạm ngưỡng 101 triệu đồng/lượng. 9h sáng nay, giá…

CHÍNH THỨC đã có lịch nghỉ hè của học sinh 63 tỉnh thành năm 2025, 1 điểm BẤT THƯỜNG khiến phụ huynh đọc xong mà khóc

Đa số các địa phương tổ chức bế giảng năm học 2024 – 2025 trước ngày 31/5 và cho học sinh nghỉ hè bắt đầu từ 1/6….

Mẹ Bắp chính thức lên tiếng về chuyện đi Mỹ

Lê Thị Thu Hoài và Nguyễn Hữu Tín cưới ngày 24.01. 2021. Sau khi làm đám cưới xong 2 vợ chồng chỉ thuê nhà trọ để ở.Nhưng…

Mẹ Bắp nói về việc đi Mỹ

Lê Thị Thu Hoài và Nguyễn Hữu Tín cưới ngày 24.01. 2021. Sau khi làm đám cưới xong 2 vợ chồng chỉ thuê nhà trọ để ở.Nhưng…

CTH giải thích về chuyện nói mỉa “, tự nhận mình là rồng là hổ, hóa ra có nguyên nhân đằng sau

Một câu nói khiến nàng WAG Chu Thanh Huyền mất điểm trong mắt dân mạng, nguồn cơn ra sao? Mới đây, nàng WAG Chu Thanh Huyền –…