Chồng tôi hôm đó về nhà, mặt mày hớn hở, tay cầm tờ giấy photo hợp đồng mua đất, khoe rối rít: “Em ơi, mảnh đất anh mới mua đã lên giá rồi! Mua có 1 tỷ 2, giờ người ta trả 1 tỷ 4 luôn đấy!” Tôi nghe mà mắt sáng rực, hí hửng bảo ngay: “Thế thì bán luôn đi anh, lấy lời 200 triệu, mình đầu tư mảnh khác ngon hơn!” Nhưng chồng tôi gạt phăng, lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, anh tính để lâu dài, đất này còn lên nữa. Bán bây giờ phí lắm!”
Tôi đành im, nghĩ bụng chắc chồng có lý. Ai ngờ, ba ngày sau, mẹ chồng lạch bạch sang chơi. Bà ngồi nhấp nháp chén trà, rồi ghé tai tôi thì thầm: “Con ơi, mảnh đất thằng Tuấn mua ấy, bán rẻ cho con Linh – em cô – đi. Nó đang cần chỗ làm nhà, mà anh em trong nhà, giúp nhau chút cũng được.” Tôi chưa kịp phản ứng thì chồng tôi đã gật đầu lia lịa: “Dạ, được mẹ! Con bán cho em Linh 1 tỷ 1 thôi, rẻ hơn giá mua luôn, anh em mà!” Tôi nghe xong mà nghẹn họng, tính ra lỗ gần 100 triệu, chưa kể cơ hội lời 200 triệu cũng bay biến. Nhưng chồng đã quyết, tôi cãi cũng chẳng xong.
Mọi chuyện tưởng chừng dừng lại ở đó. Nào ngờ, sáu tháng sau, em chồng – cô Linh – hớt hải chạy sang, mặt mày tái mét, dúi tờ hợp đồng vào tay anh trai: “Anh Tuấn ơi, em trả lại mảnh đất này cho anh! Em không giữ nữa đâu!” Chồng tôi ngớ người: “Ơ, sao tự nhiên đòi trả? Đất đang lên giá mà!” Cô Linh ấp úng mãi mới nói: “Thực ra… em nghe phong thủy, thầy bảo mảnh đất này… có vấn đề. Ở không yên được, em sợ lắm!”
Chồng tôi nghe xong đứng hình, còn tôi thì chỉ biết thở dài. Đất trả lại thì đã đành, nhưng giá giờ tụt xuống còn chưa tới 1 tỷ. Chưa chi đã lỗ thêm một mớ, mà cái lý do “phong thủy” của em chồng thì nghe cứ như đùa. Đúng là nhà có phúc thì mới giữ được của!