Sáng nay, tôi đưa mẹ chồng đi khám bệnh. Cả tuần nay bà kêu đau lưng, mệt mỏi, tôi lo lắng nên chủ động xin nghỉ làm để chở bà đến bệnh viện. Tiền viện phí, tiền thuốc men, tiền xe cộ – tất cả đều do tôi bỏ ra, chẳng hề tính toán. Dù sao bà cũng là mẹ chồng, tôi nghĩ mình làm vậy là đúng đạo lý.
Xong xuôi, về đến nhà, tôi còn chưa kịp thở thì mẹ chồng đã gọi cả xóm sang. Bà ngồi giữa sân, giọng sang sảng: “Hôm nay tôi mời mọi người đến làm chứng, tôi quyết định viết giấy tờ để lại nhà đất cho thằng Tùng – con trưởng nhà tôi.” Tôi đứng đó, tay còn cầm túi thuốc, nghe mà như sét đánh ngang tai. Căn nhà này, tôi và chồng đã góp tiền sửa sang, chăm lo bao năm, vậy mà giờ bà nói để lại cho anh cả – người chẳng bao giờ đoái hoài đến bà. Tôi ấm ức, tức đến nghẹn cổ, nhưng chẳng dám mở lời, sợ mang tiếng hỗn hào.
Đang định quay vào bếp để nguôi ngoai thì bất ngờ mẹ chồng rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ đỏ khác, đập mạnh xuống bàn. Bà nhìn quanh, rồi tuyên bố: “Nhưng cái nhà này chỉ là một phần. Tôi còn mảnh đất ở quê, hôm nay tôi quyết định giao hết cho con dâu út – cái Linh – vì nó là đứa duy nhất thật lòng chăm sóc tôi.” Cả xóm ồ lên, còn tôi thì sững sờ, không tin nổi vào tai mình. Bà quay sang tôi, cười hiền: “Con đừng giận, mẹ chỉ muốn thử lòng tụi nó thôi. Cảm ơn con, hôm nay vất vả rồi.”
Tôi đứng đó, vừa ngượng vừa mừng, chẳng biết nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Hóa ra, mẹ chồng tôi cũng có những toan tính sâu xa mà tôi chẳng thể ngờ tới.