×

Nhận 100 triệu/ tháng chỉ để chăm sóc một bà già li;/ệt nửa người – ông bố đơn thân nào ngờ rơi vào cái bẫy ki;/nh ho;;àng

Minh – một ông bố đơn thân 30 tuổi, sau biến cố gia đình, chật vật nuôi con nhỏ giữa lòng thành phố. Khi đang tuyệt vọng vì mất việc, anh nhận được lời đề nghị kỳ lạ: 100 triệu đồng mỗi tháng, chỉ để chăm sóc một bà lão 80 tuổi liệt nửa người trong căn biệt thự ven đô. Công việc nghe có vẻ dễ dàng: cho bà ăn, lau tay chân, chuyện trò vài câu mỗi ngày.

Không hợp đồng ràng buộc, không điều kiện ngặt nghèo, chỉ một yêu cầu duy nhất: “Đừng bao giờ hỏi về gia đình bà.”

Ban đầu, mọi thứ trôi qua êm đềm. Bà lão – bà Tư – tuy không nói nhiều, ánh mắt lại sắc lẹm, thường liếc ngang đầy thách thức khiến Minh vừa thấy rợn vừa thấy tò mò. Đôi lúc, bà lão bật cười khẩy một mình khi Minh đang lau tay, hoặc cố tình buông ra những câu nói nửa đùa nửa thật như:

“Cậu chăm tốt đấy… Đừng hòng trốn khỏi đây nhé.”

Minh bỏ qua, tự nhủ chỉ cần trụ được vài tháng sẽ đủ tiền cho con gái nhập học trường quốc tế.

Cho đến một ngày, trong lúc đẩy xe lăn đưa bà ra vườn, Minh vô tình nghe loáng thoáng từ người làm vườn rằng:

“Ngày xưa, chính bà ấy ép các con phải từ bỏ tài sản để lại căn nhà này… giờ ai còn đâu mà thăm nom.”

Hơn một tuần sau, Minh phát hiện giấy tờ nhà đất, cùng di chúc cũ trong ngăn kéo khóa kỹ, với tên mình được bổ sung bằng tay bằng nét chữ nguệch ngoạc. Bà lão muốn trao toàn bộ gia sản cho Minh?

Minh bán tín bán nghi. Nhưng ngay tối đó, một người đàn ông trung niên xưng là cháu bà, đến tìm Minh với gương mặt lạnh tanh:

“Nếu cậu còn nhận tiền ở đây, thì cũng xác định luôn là không thoát nổi.”

Hóa ra, bà lão không hề bị bỏ rơi. Cả gia đình đều đang âm thầm đấu đá nhau để tranh giành tài sản. Việc thuê Minh – một người xa lạ – vào chăm sóc, chỉ là một nước cờ trong cuộc chơi ly kỳ đó.

Cú twist cuối: Bất ngờ hơn cả, vào ngày Minh định rời đi, bà Tư đích thân tiết lộ:

“Ta không cần ai chăm sóc. Ta chỉ cần một nhân chứng – một người hoàn toàn ngoài cuộc – để vạch trần lũ tham lam ấy trong cuộc họp thừa kế sắp tới.”

Minh đứng chôn chân, hiểu rằng mình không đơn thuần chỉ là “người chăm sóc” – anh đã vô tình trở thành lá bài quan trọng nhất trong ván cờ cuối đời của bà lão.

Minh chết lặng. Anh đâu ngờ rằng ngay từ đầu, mình chỉ là một quân cờ – mà cũng là quân át chủ bài – trong ván cờ âm thầm diễn ra suốt nhiều năm qua.

Bà Tư không cần chăm sóc, cũng chẳng cần tình thương. Bà cần sự công bằng.

Ngày họp thừa kế diễn ra trong căn phòng lớn của biệt thự. Những gương mặt xa lạ nhưng ánh mắt giống nhau – đều là tham lam, đều là toan tính – chen chúc quanh chiếc bàn dài. Ai cũng đinh ninh phần tài sản kếch xù sẽ thuộc về mình, nhất là khi bà Tư đã liệt nửa người, chẳng còn đủ sức chống cự.

Giữa ánh đèn vàng vọt, bà Tư ra hiệu cho Minh đẩy xe lăn tiến lên. Giọng bà khản đặc nhưng lạnh như băng:

“Ta đã thay đổi di chúc. Người thừa kế… không phải các người.”

Đám con cháu nhốn nháo phản đối, cho rằng bà không còn minh mẫn. Nhưng lúc đó, Minh được mời đứng ra — với tư cách là nhân chứng duy nhất, người đã sống cùng bà suốt nửa năm qua, chứng kiến mọi sinh hoạt, nghe được từng lời căn dặn.

Bà Tư lôi ra chiếc máy ghi âm nhỏ bé, nơi lưu lại từng đoạn bà nói chuyện cùng Minh về di chúc, về tài sản, về những người con chỉ coi mẹ mình như chiếc chìa khóa két bạc.

Trước bằng chứng rõ ràng, cả căn phòng im bặt.

Di chúc mới ghi rằng toàn bộ tài sản, trừ căn biệt thự, sẽ được chia cho tổ chức từ thiện. Còn căn biệt thự – nơi bà từng gầy dựng, nơi bà từng chịu đựng cô đơn – được giao lại cho Minh và cô con gái nhỏ.

Minh không thể tin vào tai mình. Anh nghẹn ngào, quỳ xuống trước xe lăn, thì thầm:

“Cháu… không thể nhận được, bà ơi…”

Bà Tư chỉ khẽ nhếch mép:

“Cậu không nhận thì cũng chẳng ai khác xứng đáng. Coi như… ta mua lại chút tử tế cuối đời.”

Một tháng sau, bà Tư ra đi, trong một buổi chiều nhẹ gió. Không nước mắt. Không người thân bên cạnh. Chỉ có Minh và cô con gái nhỏ đứng bên linh cữu, thắp cho bà một nén nhang thật dài.

Vài năm sau, căn biệt thự ven đô đã được sửa sang lại, trở thành một trung tâm hỗ trợ cho những người già neo đơn – đúng như tâm nguyện cuối cùng của bà.

Minh bây giờ không chỉ có một mái ấm cho riêng mình, mà còn có một trái tim được trui rèn bởi bài học đắt giá:
Đôi khi cái bẫy kinh hoàng nhất, lại là cái bẫy kéo ta ra khỏi vực sâu tuyệt vọng.

Related Posts

Dòng chia sẻ của MC Cát Tường cho người em Quý Bình

Gia đình thực hiện di nguyện của nghệ sĩ là muốn tro cốt rải xuống biển. Năm 18 tuổi, Quý Bình từng tham gia lực lượng biên…

Mở tiệm tạp hóa bán hàng để nuôi cả nhà, chị chồng ngày nào cũng xuống mua cả núi đồ nhưng nhất quyết không chịu trả tiền

Tôi lúc đấy tuyên bố thẳng thừng tôi sẽ đóng tiệm, không buôn bán gì hết nữa. Mà có muốn cũng chả làm ăn nổi với cái…

Nhà chồng hứa cho 10 chỉ vàng trong đám cưới giờ lại lật lọng thay đổi

Hà đã giận chồng sắp cưới suốt một tuần nay. Những ngày qua, giá vàng trong nước liên tục biến động, khi tăng phi mã, lúc lại…

Lại 1 Á hậu gen Z nhà Sen Vàng rộ tin mang thai, nguyên nhân xuất phát từ 1 đoạn clip bị “tóm dính”

Cư dân mạng tranh cãi dữ dội về lần xuất hiện lạ lẫm của Á hậu Vbiz này. Là người của công chúng, mỗi lần sao Việt…

Bố chồng nhắc khéo tôi chuyện chia tài sản cho con riêng của chồng, tôi chẳng đáp lời nhưng âm thầm làm một việc khiến họ k:ê:u tr:ời

Tôi càng hiền lành, nhẫn nhịn thì bố mẹ chồng càng được nước lấn tới. Chồng tôi có con riêng, năm nay cháu học lớp 9. Cháu…

Tôi nhận được 1 cuộc gọi không quen từ một số lạ, đầu dây bên kia là một người phụ nữ

Chồng tôi đã lâu rồi không gặp lại bạn bè trong lớp đại học. Sau khi có gia đình, anh ít khi tham gia những cuộc gặp…