Tôi là con gái út trong một gia đình nghèo khó ở vùng quê hẻo lánh. Nhà tôi đông anh em, nhưng chỉ toàn con gái. Các chị tôi, từng người một, đều phải gả chồng từ sớm để lấy tiền cưới giúp bố mẹ trả nợ. Những món nợ ấy như cái bóng đen đeo bám gia đình tôi từ năm này qua năm khác, chẳng bao giờ dứt. Đến lượt tôi, tưởng rằng cuộc đời sẽ có chút hy vọng khác biệt, nhưng không, số phận lại trêu ngươi tôi một cách cay đắng hơn cả.
Hôm ấy, ông già lớn tuổi nhất làng, ông Ba, lững thững bước vào nhà tôi. Ông đã ngoài bảy mươi, tóc bạc phơ, lưng còng, bước đi chậm chạp chống gậy. Ông đến hỏi cưới tôi về làm vợ ba. Tôi mới mười tám, bằng tuổi đứa cháu đầu tiên nhà ông. Nghe mẹ kể, ông Ba giàu có, sở hữu nhiều đất đai, nhưng cả hai bà vợ trước của ông đều đã qua đời, để lại ông sống cô đơn trong căn nhà lớn. Bố tôi nợ ông một khoản tiền lớn từ mấy năm trước, khi vay để chữa bệnh cho mẹ. Giờ ông Ba đến, không phải để đòi nợ, mà để “xóa nợ” bằng cách lấy tôi.
Tôi ngồi trong góc nhà, nghe bố mẹ bàn bạc mà lòng như chết lặng. Mẹ khóc, bố thở dài, nhưng chẳng ai dám từ chối. “Con chịu khó, chỉ cần gả qua đó, nhà mình sẽ hết nợ, các em con còn có cơ hội sống tốt hơn,” bố nói, giọng nghẹn lại. Tôi biết, nếu tôi không đồng ý, cả nhà sẽ rơi vào cảnh khốn cùng. Thế là tôi nhắm mắt gật đầu, lòng tự nhủ rằng cuộc đời mình đến đây là hết thật rồi.
Ngày cưới, tôi bước theo ông Ba về nhà trong bộ áo dài cũ kỹ của chị hai để lại. Làng xóm xì xào, có người thương, có kẻ cười cợt. Tôi chẳng dám ngẩng mặt lên, chỉ cúi đầu bước đi, nghĩ rằng từ nay mình sẽ sống như cái bóng trong căn nhà ấy, làm vợ một ông già đáng tuổi ông nội mình. Nhưng khi cánh cổng nhà ông Ba mở ra, tôi ngỡ ngàng đến sững sờ.
Trước mắt tôi không phải là một căn nhà tồi tàn hay u ám như tôi tưởng. Đó là một ngôi nhà lớn, khang trang, với khu vườn xanh mướt đầy hoa. Trong nhà, không chỉ có ông Ba, mà còn có một người phụ nữ trạc tuổi mẹ tôi, ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ phúc hậu. Bà bước ra, mỉm cười hiền từ, rồi nắm tay tôi kéo vào nhà. “Con đừng sợ, ta là chị của ông Ba, không phải vợ ông đâu. Ông ấy già rồi, chẳng còn ý định lấy vợ nữa. Chuyện hôm nay chỉ là cái cớ để giúp nhà con thôi.”
Tôi ngơ ngác chưa hiểu hết, ông Ba chống gậy bước tới, giọng trầm trầm: “Ta thấy con bé ngoan ngoãn, lại tội nghiệp, nên nghĩ cách này để xóa nợ cho bố con. Từ nay con ở đây, ta coi con như cháu, không phải vợ. Coi như ta cho con cơ hội làm lại cuộc đời. Muốn học hành hay làm gì, cứ nói, ta sẽ lo.”
Tôi đứng đó, nước mắt lăn dài trên má. Từ chỗ tưởng rằng cuộc đời mình đã chấm hết, tôi bỗng nhận ra một cánh cửa mới vừa mở ra. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài khắc nghiệt của số phận, vẫn còn những điều kỳ diệu mà tôi chưa từng dám mơ tới.